MỜI DÙNG TÁCH TRÀ NHÉ !

BÂY GIỜ LÀ ?

Liên lạc vui

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Đàm Thị Kim Thoa)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Lich_Tet_31.swf Diendanhaiduongcom19072_2.jpg Danhngonphunu.jpg 2222222222222222222222.jpg Mauchuvietbangchuhoadung.png Baner_Tet_1.swf Happy_new_year.swf Thiep_giang_sinh_2012.swf New_7046873.swf Chuc_mung_20_11.jpg 943340.gif Chuc_mung_20111.swf Di_tich_Lich_su.jpg Bay_giua_ngan_ha.swf P_02_Chuong_01_De_cho_toi_dau_cung_duoc_niem_no.mp3 P_02_Chuong_02_Gay_my_cam_luc_so_kien_.mp3 P_02_Chuong_03_quy_tac_khoi_that_bai.mp3 Images_43.jpg Images_37.jpg

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    tên web

    CẢM ƠN QUÝ THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM WEBSITE CỦA ĐÀM THỊ KIM THOA

    Chào mừng quý thầy cô đến với website của ...KIM THOA

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    NÉT ĐẸP DƯỚI TRĂNG...

    Gốc > Bài viết > Lời của trái tim >

    XIN LỖI...........MÙA ĐÔNG NHÉ !!!!

            

            chonhau1nucuoi-48343--1762

      "…Nhưng thành thật xin lỗi cậu, năm nay tớ không mong cậu tới chút nào, năm nay tớ thấy ghét cậu mất rồi! Vì khi cậu tới, tớ không cảm nhận được sự ấm áp một cách trọn vẹn nữa, đôi khi còn thấy lạnh rất lạnh nữa…"

     Còn nhớ, từ bé, bạn bè tớ không ai thích cậu cả, mấy đứa tranh nhau thích mùa xuân, mùa thu, đôi đứa thích mùa hè, với những lý do rất trẻ con. Nào thì mùa xuân là mùa đẹp nhất (sách báo nói thế!), nào thì mùa thu mát mẻ, mùa hè không phải đi học .v.v.

    Chỉ riêng tớ thích cậu, mùa đông ạ, cũng với những lý do lãng xẹt và rất trẻ con, rằng mùa đông có Tết (hồi bé tớ vẫn nghĩ thế), rằng mùa đông được mặc rất nhiều áo ấm và lý do quan trọng nhất là vì không ai thích mùa đông cả, nên tớ sẽ là người đầu tiên thích cậu, nghe qua có vẻ đầy tính nhân văn, nhưng thật ra là cho nó khác người tí (tớ vẫn thích những gì khác người mà).

    Thế mà, tính từ bấy đến giờ, tớ đã thích cậu được 13 năm rồi đấy! Càng lớn tớ càng hiểu ra rằng tớ thích cậu không chỉ vì những điều rất trẻ con kia nữa. Mỗi khi cậu đến, tớ thấy ấm áp lắm, vì có lạnh thì mới biết thế nào là sự ấm áp chứ.

    Tớ thích được mặc những chiếc áo ấm thật đẹp, đi giày, đeo bao tay rồi quàng thêm một chiếc khăn cùng cậu dạo phố với chiếc máy ảnh trước ngực. Cứ đi cùng cậu như thế, cậu sẽ chỉ cho tớ những khung hình thật đẹp trong mùa đông, để rồi khi về nhà, tớ suýt xoa với những tấm ảnh vừa chụp được.

    "Mỗi khi cậu đến, tớ thấy ấm áp lắm, vì có lạnh thì mới biết thế nào là sự ấm áp chứ"
    Tớ thích nhìn mọi người đi trên phố, để thấy mọi người đang xích lại gần nhau hơn, chia sẻ cho nhau chút hơi ấm mùa đông. Tớ thích những khi một cơn gió nào đó bất chợt ùa về, mọi người loanh quanh tránh đi, còn tớ đứng lại đó, hiên ngang mỉm cười, để cho gió vờn quanh mặt mình, luồn vào từng sợi tóc mỏng manh và cuốn tung nó lên. Cảm giác ấy thú vị lắm nhé!

    Tớ thích nhìn những cái xiết tay, những cái ôm, những ánh mắt của mọi người … tất cả dường như đều ấm áp hơn. Là nhờ cậu đến đấy, mùa đông ạ. Và chỉ khi cậu đến, tớ mới nhận được những tin nhắn quan tâm như thế này: “trời lạnh rồi đấy, em nhớ mặc áo ấm vào”, “ đi ngủ nhớ kéo chăn ấm con nha, mua thêm áo khoác đi, dặn chị mua thêm chăn nữa” … ấm áp quá phải không? Hình như người ta chỉ cảm nhận được sự ấm áp rõ nhất khi cái lạnh ùa về.

    Nhưng thành thật xin lỗi cậu, năm nay tớ không mong cậu tới chút nào, năm nay tớ thấy ghét cậu mất rồi! Vì khi cậu tới, tớ không cảm nhận được sự ấm áp một cách trọn vẹn nữa, đôi khi còn thấy lạnh rất lạnh nữa.

    Cậu đến, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, và mang theo cả những cơn ho không dứt của bố, kéo theo đó là nỗi lo lắng của cả nhà, vết chân chim dần hiện rõ trên khóe mắt của mẹ. Cậu đến, tớ không còn thích nhìn người đi trên phố nữa, vì tớ thấy ghen tỵ với họ, tớ mong một ngày được như thế, tớ cần một bàn tay nắm lấy tớ trong mùa đông này và vào những lúc tớ thấy mình thật yếu đuối.

    Cậu đến, tớ cứ ngỡ tưởng sẽ có một người bên cạnh tớ những lúc khó khăn nhất, vậy mà không. Cậu đến, tớ lo lắng nhiều hơn, ưu tư nhiều hơn, thấy cô đơn nhiều hơn. Cậu đến, tớ thấy lạnh, lạnh thật sự.

    Tạm gác sở thích được dạo phố cùng cậu và chiếc máy ảnh nhỏ xinh của tớ sang một bên, vì tất cả những lý do trên, tớ tuyên bố: năm nay tớ không thích cậu! Cậu đã tới rồi thì đi mau nhé!

    Nhưng …

    Tớ không muốn tình bạn lâu năm của tớ với cậu bị gián đoạn như thế! Tớ vẫn nhớ những buổi cùng cậu đi dạo dọc hồ Gươm, những chiều lạnh run nhưng vẫn lang thanh trên phố với máy ảnh cùng cậu!

    Bao nhiêu năm tớ đã chờ cậu trong niềm háo hức của một đứa trẻ chờ Tết đến. Vì thế, tớ rất mong năm sau sẽ lại được đón cậu như bao lần tớ đã chờ đón: không ưu tư lo lắng, không còn cô đơn và lạnh giá mà thay vào đó là niềm vui, là sự ấm áp từ chính con tim tớ!

    Vậy nhé! Hẹn sớm gặp lại cậu, mùa đông yêu dấu!


    Nhắn tin cho tác giả
    Đàm Thị Kim Thoa @ 15:14 16/01/2011
    Số lượt xem: 837
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Xin chào Cô Kim Thoa! Xin chúc Cô một tuần làm việc thật vui vẻ và một năm mới thật Hạnh phúc,
    Avatar

    Hội Phủ Giầy

    Là một lễ hội truyền thống của Việt Nam, được tổ chức hàng năm vào tháng 3 âm lịch tại xã Kim Thái, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định.

    Lễ hội nhằm tổ chức nghi lễ, thắp hương biết ơn bà chúa Liễu Hạnh. Cùng thời điểm này, bà Chúa Liễu Hạnh cũng được thờ tại nhiều lễ hội khác trên Việt Nam, nhưng hội Phủ Giầy thuộc vào loại long trọng nhất, với sự tham gia của đông đảo dân chúng.

    Thành ngữ có câu:

    Tháng Tám giỗ Cha, tháng Ba giỗ Mẹ

    Cha là Trần Hưng Đạo, còn Mẹ chính là bà Chúa Liễu Hạnh.

    Truyền thuyết: Với nhiều lý lịch khác nhau, có truyền thuyết cho rằng Công chúa Liễu Hạnh là người có công góp phần tiêu diệt giẵc ngoại xâm thời Lê Anh Tông (1557-1573), được truy phong là thần, được nhân dân tôn là Thánh Mẫu. Thựcchất đây là tàn dư tục thờ Mẫu đã được Đạo Giáo sử dụng.
     

    Nội dung: Nghi thức lớn và hấp dẫn là lễ rước kiệu Thánh Mẫu, sau là hội xếp người thành chữ. Trong các ngày hội có các trò khác như: hát chầu văn, tuồng, chèo, trống quân, đấu vật, múa võ, đánh cờ, chọi gà và các món ăn đẵc sản.

    Ghi chú: Thánh Mẫu Liễu Hạnh được thờ ở nhiều nơi nhưng trung tâm vẫn là Phủ Giầy.
     

    Múa rồng và xếp chữ trong lễ hội Phủ Giày

    Hằng năm vào dịp xuân rực rỡ hoa đào, tại khu di tích lịch sử văn hóa kiến trúc Phủ Giày, thuộc xã Kim Thái, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định đều mở lễ hội lớn, có múa rồng và xếp chữ trước phủ Tiên Hương và phủ Vân Cát. Truyền thuyết kể rằng: Sau khi bà Phùng Thị Ngọc Đài, quê ở Thông Khê, huyện Thiên Bản (nay là Vụ Bản) được tuyển vào cung làm bạn trăm năm với chúa Trịnh, vào mùa bão lụt, bà đi cùng chúa Trịnh ra bờ đê sông Hồng. Đến đây bà gặp những người dân phu quê nhà. Họ đều gầy yếu, xanh xao, đói, rét. Động lòng thương xót, bà xin chúa Trịnh cho họ được về quê đắp đê, chống lụt ở quê nhà. Chúa Trịnh ưng thuận. Bà nói với dân phu đồng hương: "Khi các người về quê, nhớ xếp mai cuốc trước phủ thờ bà Liễu Hạnh, xưa ta đi lễ ở đó. Các người thắp hương lễ tạ hộ ta!". Trở về quê, đoàn dân phu làm theo lời bà. Rồi từ đó, vào ngày hội lễ, có Hội hoa trượng - xếp chữ ở trước phủ Tiên Hương và Vân Cát. Theo quy ước xưa, người được chọn làm tổng cờ chỉ huy Hội hoa trượng phải là người cùng quê hương với bà chúa Phùng Thị Ngọc Đài.
     

    Ngày nay, những người làm ra hạt lúa, củ khoai, giờ trở thành lão trượng, đốc cờ, tổng cờ, nhập vai diễn thuần thục trong múa rồng, xếp chữ. Ban tổ chức lễ hội cử một số cụ có đức, đẹp lão vào Ban khánh tiết, chỉ đạo múa rồng, xếp chữ. Các cụ râu tóc bạc phơ, quấn khăn, áo dài thêu bối tử ở ngực có hình lân, phượng, đi hài, ngồi trong phương du. Bên cạnh cụ trưởng Hội hoa trượng có anh cầm lọng che, anh cầm trống khẩu đứng hầu. Trên sân phủ, trai hội múa rồng đầu và bụng chít khăn vàng, áo quần mầu vàng, chân nẹp đen. Trai gái Hội hoa trượng bên phủ Tiên Hương mặc toàn mầu vàng rực rỡ như đàn chim hoàng yến. Trai gái Hội hoa trượng bên phủ Vân Cát mặc toàn mầu đỏ cờ. Rồng đực rực vàng, nẹp viền đỏ từ đầu tới đuôi. Rồng cái rực vàng, viền xanh. Cả hai rồng đều dài tới 27m, có 9 khúc, mỗi khúc 3m. Còn hoa trượng dùng cho hội xếp chữ là những sào nứa dài 3m, quấn giấy vàng, giấy đỏ thành nhiều khúc, mỗi khúc buộc gù ngũ sắc, bằng tơ cây dứa dại hay sợi nylon nhuộm mầu.

    Hội múa rồng xếp chữ hằng năm đều trải qua các bước: các bậc cao niên cho chữ xếp. Có năm xếp bốn chữ "Thiên hạ thái bình", được viết theo dạng Hán tự. Với bốn chữ, đội Hoa trượng phải xếp bốn lần, mỗi lần một chữ. Khai hội và kết thúc hội Hoa trượng - xếp chữ là những phút giờ bay lượn, múa chao của đôi rồng vàng rực rỡ, theo tiếng trống, tiếng thanh la dồn dập, nhặt, khoan trên sân phủ. Đôi rồng tiến lui, nhô cao, hạ thấp, lượn song song, vẽ vòng, rồng đực luồn dưới bụng rồng cái và ngược lại. Đôi rồng bay lượn múa chao với tất cả các phức điệu của mình.

    Điều rút ra được từ lễ hội này là sự gắn bó giữa lý tưởng và sáng tạo của nhân dân lao động, mang sức sống của mùa xuân đất nước, quê hương. Lễ hội với cảnh múa rồng độc đáo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người xem.
    Avatar
    "Mỗi khi cậu đến, tớ thấy ấm áp lắm, vì có lạnh thì mới biết thế nào là sự ấm áp chứ"
     
    Gửi ý kiến

    NHẮP CHUỘT VÀO ĐÔI CHIM VỀ ĐẦU TRANG

    Click vào đôi chim để về đầu trang